Bài mới


“Trong mọi thử thách, chúng ta toàn thắn nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta.” (x. Rm 8, 37).

Trong cuộc sống của mỗi người chúng ta, từng giây, từng phút, từng giờ luôn có niềm vui và nỗi buồn, tiếng cười và những giọt nước mắt. Nhưng đa phần nỗi buồn nhiều hơn niềm vui. Vượt qua được những tiêu cực đó thật là kỳ tích vĩ đại cho chúng ta. Những gì xảy ra, dù lớn hay nhỏ tôi có thể vượt qua được. Duy chỉ có một nỗi đau chìm sâu trong lòng làm cho tôi không thể thoát được đó là “Tình yêu”. Và tôi đã tự hỏi, tôi là ai? Ý nghĩa cuộc sống của tôi là gì? Niềm hy vọng của tôi là gì và vào ai?

Hơn hai mươi năm, tôi cứ loay hoay đi tìm cho mình một thứ mang tên “con đường hạnh phúc” ở môi trường này môi trường kia, với mối tương quan này tương quan khác,... Cứ ngỡ rằng niềm vui và bình an ấy là tình yêu đích thực nhưng cũng chỉ là tình yêu giả tạo trong cái vỏ bọc kín. Cứ ngỡ rằng con đường hạnh phúc ấy sẽ lấp đầy những hụt hẫng bởi tổn thương, nỗi đau của tôi, nhưng đó cũng chỉ là một cái xác trong viện bảo tàng được trang hoàng đẹp đẽ và lộng lẫy còn tâm hồn tôi lại trống rỗng và mục nát. Tôi từng ao ước và thao thức rằng: giá như có một cuộc hành trình để lấp đầy khoảng trống và ghép từng mảnh vỡ tâm hồn bằng tình yêu đích thực. Tình yêu ấy không bao giờ tàn lụi, lửa tình yêu ấy không bao giờ tắt trước sóng gió của cuộc đời tôi. Vậy mà tôi không hề ý thức có Đấng đã tự nguyện đi vào trong cuộc đời tôi, ôm tôi vào lòng và dẫn dắt tôi trong từng biến cố, từng sự kiện của cuộc đời.

Đấng ấy đã dẫn tôi vào cuộc hành trình tìm kiếm lại chính mình với những ngày tháng tôi sống ở Tập viện, đó là một cuộc hành trình đầy gian nan và chông gai. Buộc tôi phải hy sinh, kiên trì và cộng tác với Ngài. Nơi mà Ngài dẫn tôi đi vào chính là sa mạc của chính tâm hồn tôi. Nơi ấy, trước đây, tôi đã làm nó bị nhiễm bởi những tổn thương của quá khứ, lời chỉ trích, kỳ thị và bị hiểu lầm,... và tôi đã mang những mặc cảm, tự ti cho đến hiện tại. Vì thế, tôi đã chôn vùi những thứ đó trong sa mạc. Ngài đã ở trước và chờ đợi để tôi đụng chạm và gặp gỡ Ngài một cách “diện đối diện”. Vì nơi đây, chỉ có tôi với Ngài như lời tiên tri Hôsê nói: “Ta sẽ quyến rũ nó, đưa nó vào sa mạc, để cùng nó thổ lộ tâm tình” (Hs 2, 16). Quả thật, đây là cuộc hành trình lội ngược dòng không phải là ngày một ngày hai. Đó là những tháng ngày tôi phải đối diện với chính con người của mình như Đấng đã chết nhục nhã, đau đớn trên thập giá để chữa lành vết thương của tôi. Nơi trái tim bị đâm thủng đó là cách Người biểu lộ tình yêu trọn vẹn nhất cho tôi. Từ đó, Người đã làm cho tôi chết đi con người cũ để trở thành con người mới, được tạo dựng theo hình ảnh của Đấng đã chịu đóng đinh và đã sống lại từ cõi chết, hầu chữa lành những vết thương mà tôi đã mang lấy trước đây. Để tôi hoán cải và canh tân đời sống không ngừng, hầu giúp tôi loại trừ tính ích kỷ, mạc cảm và tự ti bằng cách cởi mở với mọi người (x. Hp 41).

Nhìn lại những ngày sống trong Tập Viện, tôi nhận ra rằng đây là cơ hội để tôi đối diện với Chúa và với bản thân trong mọi khoảnh khắc trong ngày sống. Để tôi được đụng chạm và nghe tiếng của Ngài nói với tôi, và biết thánh ý của Ngài muốn thực hiện trong cuộc đời tôi. Bước đầu của việc “mặt giáp mặt” với Chúa, tôi luôn mang trong mình những tâm trạng sợ sệt, lo lắng và chỉ muốn dừng lại không muốn tiếp tục nữa. Bởi vì, khi đối diện với thập giá, tôi thấy mình không xứng đáng vì Chúa là Đấng toàn năng thánh thiện, còn tôi thì tội lỗi, yếu đuối. Không những thế, khi đối diện với con người thật, tôi đã chuyển cảm xúc này đến cảm xúc khác. Và cũng nhiều lần tôi đã nghi ngờ đức tin và ơn gọi mà Chúa dẫn tôi đi “tại sao con cứ phải đau khổ hoài, mang vết trọng thương hết đường cứu chữa. Phải chăng đối với con, Ngài chỉ là ngọn suối trong ảo mộng, là dòng nước mơ hồ” (Gr 15, 18).

Khi tôi đã được đụng chạm và nghe được tiếng của Đấng đi bước trước. Tôi cứ tưởng mọi thứ đã tốt đẹp với con đường Ngài dẫn tôi đi. Nhưng tôi lại gặp một biến cố khác liên quan đến một người anh em. Chúng tôi đã cùng nhau đi trên con đường tìm hiểu ơn gọi Dòng Chúa Cứu Thế được 5 năm. Trải qua những ngày sống cùng nhau, chúng tôi cũng phần nào hiểu nhau: cách làm việc, cách suy nghĩ, tình cảm và thái độ sống.... Nhưng anh đã rẽ vào một khúc cua khác, một con đường mang tên hạnh phúc cho anh. Trước khi anh quyết định rẽ vào khúc cua ấy, anh đã phải suy nghĩ, cầu nguyện và phân định trong khoảng thời gian đủ để biết rằng lựa chọn của mình là đúng. Tiếp tục hay dừng lại không phải là một vấn đề. Vấn đề ở chỗ, con đường mình chọn lựa mình phải đi. Tôi tin rằng, để quyết định thôi không tiếp tục bước trên con đường ơn gọi DCCT nữa không phải là dễ dàng cho anh ấy. Dẫu rằng, tôi cảm thấy tiếc nuối và chút buồn khi phải nói lời từ dã, nhưng cũng phải lấy làm mừng khi thấy anh có được bình anh và nụ cười trên môi trước khi quyết định khó khăn này.

Qua các biến cố, sự kiện xảy đến với tôi trong năm Tập viện này, tôi cứ tưởng rằng Chúa quá xa vời, Chúa ở quá xa và không muốn làm bạn với tôi nữa. Nhưng Chúa đã không im lặng, không dửng dưng, Chúa đã gửi những cử chỉ yêu thương khác cho tôi như một phép màu vậy. Đó là việc dìm mình trong Lời Chúa, những lần đồng hành thiêng liêng với cha Tập sư và qua anh em trong lớp. Từ đó, tôi đã nhận ra rằng, sự đáp trả của tôi dành cho Chúa còn quá ít. Bởi vậy, Ngài đã dùng biến cố, sự kiện đó để giúp tôi trưởng thành trong đức tin và tin cậy nơi Ngài. Dẫu con đường theo Chúa còn dài, nhiều cạm bẫy, lắm chông gai, chẳng biết tương lai thế nào. Nhưng tôi tin tưởng và hy vọng: “Ơn Ta đủ cho con” (x. 2Cr 12, 9) và “ai bền đỗ đến cùng sẽ được cứu độ” (x. Mt 10, 22).

Sống trong một năm ân sủng, tôi nhận ra rằng con đường mình lựa chọn mình tự đi và trách nhiệm. Và tôi cũng chẳng biết chắc được con đường mình lựa chọn đúng hay sai. Nhưng tôi biết rằng tôi đang bước trên con đường mang tên Giêsu Cứu Thế, luôn có Ngài đồng hành và ở cùng tôi từng mọi biến cố trong cuộc sống. Bởi thế, Ngài chính là “con đường, là sự thật và là lẽ sống của tôi” (x. Ga 14,6). Từ đó, tình yêu của Ngài đã làm cho tôi can đảm và không còn sợ hãi như ngài đã nói “Tình yêu loại trừ sợ hãi” (x. 1Ga 4, 18). Chính vì thế, tôi luôn sống trong tâm tình tạ ơn Ngài bằng việc chia sẻ cho mọi người niềm vui mà Ngài đã mang lại cho cuộc đời tôi. Từ đó, tôi phải trở nên muối, men cho đời chứng tá sống động của niềm hy vọng trong Dòng Chúa Cứu Thế trong thời đại hôm nay (x. Hp 43). Sau cùng, tôi xin nói lời tri ân đến cha mẹ, Mẹ nhà Dòng, quý cha hướng dẫn tôi từng giai đoạn, quý thầy và quý sơ đã dạy dỗ và động viên tôi trên đường lữ thứ này.

Gioan Baotixita A Wu 
Học viện thánh Anphongsô