CHÚA GIÊSU KITÔ: NGUỒN MẠCH CỦA SỰ HÒA GIẢI VÀ HIỆP NHẤT

Dẫn nhập
“Chữa lành” có lẽ là cụm từ đang “hot” giữa một thế giới với biết bao
ngổn ngang, xáo trộn, thương tổn, đổ vỡ như hiện nay. Cụ thể, đó là sự rạn nứt trong mối tương quan giữa các quốc
gia với nhau, giữa các Giáo Hội, các tổ chức hay giữa con người với nhau và
thậm chí đó là sự gãy đổ bên trong chính mỗi hữu thể người. Trên hết sự mất kết nối hay đổ vỡ trong mối tương
quan với Thiên
Chúa chính là nguyên nhân và nguồn gốc sâu xa của sự việc. Tự sức mình con người không
thể băng bó hay chữa lành các vết thương ấy, không thể đong đầy hay khoả lấp
được khoảng trống vô tận ấy trong sâu
thẳm tâm khảm của cõi lòng. Nhân loại này cần đến ơn Chúa và Chúa Giêsu Kitô
chính là “chìa khoá” cho mọi vấn đề. Chính nhờ Người, với Người, trong Người mà con người được giao hoà cũng như nên một với
Thiên Chúa và tha nhân. Như vậy, Chúa Giêsu Kitô chính là nguồn mạch sự chữa lành của con người. Nói cách khác Chúa Giêsu Kitô chính là nguồn
mạch của sự hoà giải và hiệp nhất.
1.
Chúa Giêsu Kitô – Nguồn mạch của sự hoà giải
Chúa Giêsu
Kitô là nguồn
mạch của sự hoà giải.
Xuyên suốt dòng chảy của lịch sử cứu độ, con người biết bao lần đã bất trung, đã phản bội lại
tình yêu Thiên Chúa dành cho họ. Tuy nhiên,
Thiên Chúa vẫn luôn thứ tha,
vẫn luôn đợi chờ và đoái thương trông đến nhân loại. Qua lời thưa vâng: “Lạy Thiên
Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài” (Hr 10,7) chính Chúa Giêsu Kitô đã cụ thể hoá tình yêu của Thiên Chúa khi xuống thế làm người (x. Ga 1,14). Chính Chúa Giêsu Kitô đã “vi hành” nơi dương trần để dẫn
đưa con người về cùng Thiên Chúa. Chính trong Đức Kitô, chúng ta được hoà giải
với Thiên Chúa (x. Is 53,10–12). Nói
cách khác, Thiên Chúa đã hiến tế Người Con Một Yêu Dấu của Người, đã để Người
Con phải “chịu đau khổ và chết đi để con người có thể một lần nữa có được mối
quan hệ đúng đắn với Thượng Đế.”1
Trong thân phận tội lỗi, con người ý thức hơn bao giờ hết sự cùng khốn của việc phải rời xa Thiên
Chúa. Ngay từ khởi thuỷ, khi sa ngã nguyên tổ đã phải chạy trốn Thiên Chúa, đã
phải kết lá che thân, đã phải nhọc nhằn vất
vả cho kiếp mưu sinh (x. St 3),
để rồi cùng cực đau khổ của phận người là
phải đối diện cái chết khi chưa được làm hoà với Thiên Chúa. Tuy nhiên, Thiên Chúa là người Cha nhân hậu đã hành động và thực thi lời hứa cứu độ
của Người. Và lời hứa cứu độ ấy đã được thành
toàn nơi Chúa Giêsu Kitô. Điều này được thánh Phaolô diễn tả:
“Thuở xưa, nhiều lần nhiều cách, Thiên Chúa đã phán dạy cha ông chúng ta qua các ngôn sứ; nhưng vào thời
sau hết này, Thiên Chúa đã phán dạy chúng
ta qua Thánh Tử” (Hr 1,1). Có thể nói cao trào và đỉnh điểm của tình yêu, của sự hoà giải là chính cuộc khổ
nạn và Phục Sinh của Chúa Giêsu
Kitô. Chúa Giêsu
Kitô đã dùng chính giá máu châu báu của mình để tẩy rửa tội
lỗi thế gian, đã dùng chính thân thể mình làm của lễ hiến tế dâng lên Chúa Cha như của lễ giao hoà con người với Thiên Chúa.2 Bằng việc chiến thắng sự dữ và đánh bại kẻ thù là thần chết,
Chúa Giêsu Kitô đã dẫn đưa nhân loại vào trong một đời sống mới. Một đời sống trong, cùng và với Chúa Giêsu Kitô con người được giao hoà với Thiên Chúa,
được gọi Thiên Chúa là Cha, được trở
nên nghĩa tử và được cứu độ (x. Ep 1,4–14). Đồng thời chính
nhờ được giao hoà với Thiên Chúa,
chúng ta được giao hoà với nhau, với vũ trụ vạn vật và với chính mình.
Điều này được thánh Phaolô diễn tả:
“Chính Người là sự bình an của chúng ta. Người
đã liên kết đôi bên – dân Do Thái và dân ngoại – thành một, phá đổ bức tường ngăn cách, là sự thù ghét” (Ep 2,14) hay “Không còn Do Thái hay Hy Lạp, nô lệ hay tự do, nam hay nữ; vì tất cả anh em là một trong Đức Kitô”
(Gl 3,28). Như vậy, trong Chúa Giêsu Kitô, chúng ta không chỉ được
giao hoà và hiệp nhất với Thiên Chúa nhưng còn được giao hoà và được nên một
với nhau.
2.
Chúa Giêsu Kitô – Nguồn mạch của sự hiệp nhất
Chúa Giêsu Kitô là nguồn mạch của sự hiệp nhất. Điều này
được diễn tả cách cụ thể qua hình ảnh Hội Thánh và được “lột tả” một cách sinh động qua Bí tích Thánh
Thể. Thử hỏi ai đã quy tụ
chúng ta thành một Hội Thánh? Ai đã quy tụ chúng ta chung quanh bàn thờ? Chính
Chúa Giêsu Kitô. Chính Chúa Giêsu Kitô đã thiết lập Hội Thánh như là bí tích của sự hiệp thông với Thiên Chúa và sự nên
một của toàn thể nhân loại.3 Trong Hội Thánh, mọi người được quy tụ
thành một thân thể duy nhất, mà Đức Kitô là Đầu (x. 1 Cr 12,12–13). Như vậy, nơi thân mình hữu hình Hội Thánh diễn tả một
thực tại vô hình. Một thực tại trong đó việc kết hiệp và nên một với Chúa Giêsu Kitô giúp chúng
ta được kết hiệp với Thiên Chúa và được nên một với nhau.
Qua
Bí tích Thánh Thể, Người tiếp tục nuôi dưỡng và củng cố sự hiệp nhất đó, vì “Thánh Thể làm nên Hội Thánh”4 và “mọi người hiệp thông trong một thân thể duy nhất của
Đức Kitô.”5 Khi cùng chia sẻ một tấm bánh, các tín hữu được kết hợp nên một trong cùng một Đức Kitô
(x. 1 Cr 10,17). Chính Chúa Giêsu Kitô đã quy tụ và mời gọi chúng ta “anh
em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy” (Lc 22,19). Không chỉ là nhớ đến Thầy, nhưng trong việc đón rước
Mình Máu Thánh Chúa chúng ta được tháp nhập, được thông dự vào sự sống của chính Chúa Giêsu Kitô (x.
Ga 6,56–57). Nghĩa là được thông
hiệp vào gia đình của Ba Ngôi Thiên
Chúa và được hiệp nhất với nhau.6 Thật vậy: “Vì chỉ có một tấm bánh, nên tuy
nhiều, hết thảy chúng ta cũng chỉ là một thân thể; bởi lẽ tất cả chúng ta đều chia phần cùng một tấm bánh duy
nhất ấy” (1 Cr 10,17). Nếu như cái
chết và sự Phục Sinh của Chúa Giêsu Kitô dẫn đưa chúng ta vào một đời sống mới thì chính
trong Hội Thánh
và cùng với Bí tích Thánh Thể chúng
được sống đời sống ấy. Nghĩa là chúng ta được cảm nếm trước Bàn tiệc Thiên
Quốc, chúng ta được sống, được thưởng thức trước “mùi vị” của Nước Trời.
Kết luận
Trải dài lịch sử của nhân loại, dù con người có ngàn vạn lần phản bội,
bất tuân lệnh Thiên Chúa, Người vẫn luôn yêu thương, tha thứ và trung thành với lời hứa cứu độ. Đỉnh cao của tình yêu ấy được biểu lộ nơi Người
Con là chính Chúa Giêsu Kitô. Qua cái chết và sự Phục Sinh, qua chính Mình Máu
Thánh Chúa Giêsu Kitô đã trở nên nguồn mạch của sự hoà giải và hiệp nhất. Chính
Ngài đã đến để băng bó, để chữa lành những vết thương thể chất cũng như tinh thần, để hàn gắn bao cõi lòng tan vỡ và dẫn
đưa chúng ta về trong cung lòng tình yêu của Thiên Chúa là Cha. Chỉ cùng,
với và trong Chúa Giêsu
Kitô chúng ta mới thật sự được sống và sống dồi dào. Nghĩa là được sống trong ân sủng
bởi được giao hoà, được nên một với Thiên Chúa. Đồng thời được giao hoà và được
nên một với nhau.
1
x. Gary Gutting, Thượng Đế trong mắt các Triết gia, Dương Ngọc Dũng chuyển ngữ (Sài
Gòn. NXB: Hồng Đức,
2025), 24.
2
x. Herbert Mc Kayes, Qua Thập giá đến vinh quang
(Hà Nội. NXB: Tôn giáo,
2013), 19.
3
x. Lumen gentium, # 3–5.
4 x. Sách Giáo lý của Hội Thánh Công giáo, # 1325.
5
x. Sách Giáo lý của Hội Thánh Công giáo, # 1329.
6.
Ibid., # 1324–1327.

